No newline at end of file
Home / Tài liệu / GDPT : Bút ký Những ngày tang lễ

GDPT : Bút ký Những ngày tang lễ

Download PDF

 


GDPT

 

1. Ôn ơi ! – 2. Kính lạy Ôn – 3. Ôn đã đi rồi – 4. Thọ tang – 5. Câu chuyện bên lề –
6. Ngày nhập Kim Tỉnh

Ôn ơi !

Trời xứ Huế mây sầu dâng cuồn cuộn
Trăng sông Bồ đẫm lệ khóc thương Ôn !
Bậc cao tăng từ đây đâu còn nữa ?
Long Quang buồn ngơ ngẩn mãi từ đây.
Thế là hết ! Từ nay Ôn đi mãi,
Còn mong chi ngày gặp lại Ôn ơi !
Vẫn biết rằng : “Trong dòng đời sanh diệt
Luật vô thường đâu có nể nang ai !”
Nhưng giờ đây trước phút phân ly,
Lòng quặn thắt khó ngăn dòng lệ nóng.
Xả báo thân trong trí định thần nhàn,
Ôn an nhiên trở về ao Thất Bảo.
Để lại đàn con buồn đau ngậm nén,
Kể từ đây biết nương tựa vào ai.
Lời Ôn dạy ! Chúng con xin ghi nhớ,
Dù gian nan chí cả không sờn.
Mong ngày mai Giáo hội được phục hồi,
Là tâm nguyện của Ôn thành hiện thực.
Và trong ngoài vang vang lời chúc tụng,
“Phật giáo Việt Nam Thống Nhất mãi trường tồn”.
Để muôn người hoan hỉ nắm tay nhau,
Cùng tắm gội trong ánh vàng từ phụ.

27 – 01 – Ất Mùi
Tâm Dũng cẩn bút

Kính lạy Ôn

Con muốn viết về Ôn !
Với một niềm thương kính.
Nhưng tài hèn con viết chẳng thành thơ,
Phong thái Ôn ! như cao sơn ngất ngưởng,
Tấm lòng Ôn bát ngát tựa bể khơi.
Giữa bao nhiêu phiền lụy của cuộc đời,
Ôn nhẹ bước ung dung không ngăn ngại.
Tâm bình thản giữa muôn trùng sóng cả,
Ổn định “Trong Ngoài” thật đáng mặt trượng phu,
Vững tay chèo giữa biển động phong ba.
Hào khí ấy ! Dễ mấy ai có được.
Và giờ đây khi sóng yên biển lặng,
Bước đường mây tạm gọi phong quang.
Cũng là lúc Ôn thâu thần thị tịch,
Để cho đời muôn vạn nỗi niềm thương.
Khắp nơi nơi đảnh lễ thọ tang Ôn,
Người đáng được muôn người đồng quy ngưỡng.
Nam mô Lâm Tế chánh tôn,
Tứ thập nhị thế trụ trì Long Quang Tự
Viện trưởng Viện Hóa Đạo G.H.P.G.V.N.T.N
Đại lão Hòa Thượng Tân viên tịch
Thượng Như Hạ Đạt tác đại chứng minh.

Ngày 21 – 1 – Ất Mùi
Tâm Dũng cẩn bút

Ôn đã… đi rồi

“Ôn ơi ! Thôi đã thôi rồi
Trời mây mang mác ngậm ngùi lòng con”

Mới 6h sáng đang đi thắp hương chợt điện thoại reo. Tôi vội cầm máy :

– A lô, anh Cường hả ?
– Ừ, anh đây chi rứa Khanh
– Ôn mất rồi ! Chị Hương vừa mới đi
– Rứa hả ? Ôn mất lúc mấy giờ
– Dạ khoảng 6h
– Được rồi gọi sau nhé !
– Dạ

Tiếng điện thoại tắt lâu rồi mà tôi còn bần thần trong dạ. Thế là hết ! Điều mà tôi cũng như những người con Phật tại Huế và những người Phật tử hữu tâm với GHPGVNTN trong và ngoài nước đều buồn phiền và lo ngại về bệnh tình của Ôn viện trưởng gần cả tháng nay đã thành sự thật Đại lão Hòa Thượng viện trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN khai sơn Long Quang Tự Thượng Như Hạ Đạt đã thâu thần tịch diệt lúc 6h sáng ngày 08 – 01 – Ất Mùi (26 – 2 – 2015)

Sau khi thắp hương xong, tôi vội vàng điện thoại cho anh T biết để anh thông báo cho những anh em khác. Còn tôi loay hoay một vài việc của gia đình rồi lên xe chở chị Cúc ra Long Quang để được nhìn mặt Ôn lần cuối. Chúng tôi đến Long Quang lúc gần 8h sáng. Vào chùa gặp anh Đạo, anh em nắm tay nhau. Anh nói : “Ai nói mà Cường ra sớm rứa. Ôn đi lúc 6h. Trước khi đi Ôn vẫn tỉnh táo, không ai biết là Ôn sắp đi cả. Vậy mà mấy phút sau ÔN đã nhẹ nhàng ra đi, mặt không thay sắc. Thôi lên thăm Ôn đi”.

Tôi đi về hướng liêu của Ôn, ở đó vang lên tiếng niệm A Di Đà nghe xao xuyến cả lòng. Tôi lặng lẽ bước vào đứng sau quý Bác, quý anh chị đang thiết tha niệm Phật mà trên khóe mắt dòng lệ nóng vẫn còn đang tuôn chảy. Hướng mắt về phía Ôn , tôi thấy Ôn nằm trên chiếc nệm đắp trên mình chiếc mền Quang Minh, đầu đội mũ Quan Âm. Nét mặt bình thường y như đang ngủ.

Ôn nằm đó im lìm trong giấc ngủ.
Chúng con đây nước mắt mãi tuôn trào,
Cả đời Ôn chỉ lo làm việc Phật,
Giờ Tây quy phong thái nhẹ làm sao ?

Tôi kính cẩn đảnh lễ Ôn ba lạy rồi nghiêng ḿnh lặng lẽ đi ra ngoài. Tôi nghĩ việc niệm Phật tiễn Ôn về Tây đã có quý Bác quý anh chị. Còn tôi xin đi ra ngoài để gặp các anh chị nghe bàn bạc chương trình tang lễ của Ôn cũng như làm các công việc chuẩn bị cho tang lễ của Ôn mỗi người mỗi việc, việc nào cũng quan trọng như nhau.

Sau khi làm xong phần việc của mình, là cùng với vài anh em phật tử cũng như quý bác, quét dọn hốt rác quanh khu bảo tháp của Ôn, tôi vào nhà tổ nghe anh Cầu nói rõ về ý nghĩa cũng như di chúc chuẩn bị tang lễ cho Ôn là thực hiện trên tinh thần vô tướng. Điều này thể hiện rất rõ qua nội lệ :

Tâm Tang Đại Lão Hòa Thượng
Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN

(Theo Di chúc của ngài)

1. Không xướng danh các tổ chức, đoàn thể hay cá nhân đến phúng điếu.
2. Các đoàn thể, tổ chức hay cá nhân đến phúng điếu không có điếu văn hay phát biểu.
3. Không đọc điếu văn truy điệu và tiểu sử của Đại Lão Hòa Thượng Tân Viên tịch.
4. Không có sổ tang lưu niệm.
5. Tuyệt đối thanh tịnh để cầu nguyện đúng tinh thần tâm tang.

Kính thông bạch

Chương trình tang lễ của Ôn cũng căn cứ trên tinh thần Tâm tang mà thực hiện.

Nghe anh Cầu nói mà trong lòng tôi cứ dạt dào xao xuyến, niềm thương kính Ôn càng lúc càng tăng, tôi cảm nhận được Ôn là bậc cao tăng thoát tục, không để mình bị ràng buộc trong những nghi thức thường tình. Điều mà những kẻ đang còn bị ràng buộc trong vòng danh sắc, cố lớn tiếng dèm pha thế này thế nọ. Hỡi ơi ! Không thiếu gì người đang muốn lợi dụng đám tang Ôn để vươn mình ra cho mọi người chú ý, góp mặt dương danh với đời. Nhưng với tinh thần Tâm tang tất cả đã thất bại não nề.

Dù ai nói ngã nói nghiêng
Lòng ta vẫn vững như kiền ba chân.

Và tinh thần Tâm tang đã giúp cho đám tang Ôn cố Viện Trưởng Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thành công viên mãn.

Nam mô Lâm Tế chánh tôn
Tứ thập nhị thế trụ trì Long Quang Tự
Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Đại lão Hòa Thượng Tân Viên Tịch
Thượng Như hạ Đạt tác đại chứng minh.

Tâm Dũng cẩn bút
Thọ tang

Trong những ngày tang lễ của Ôn Viện trưởng, tôi và chị Cúc ngày nào cũng sáng ra chiều vào. Tôi cũng mong muốn được góp sức mình vào đám tang Ôn, việc gì cũng được miễn sao mình có thể, thể hiện tinh thần của tổ chức gia đình phật tử cũng như nói lên tấm lòng yêu mến Ôn là được rồi. Tôi được Ban Hướng Dẫn giao cho trách nhiệm giữ cổng trước chùa, hướng dẫn cho mọi người và xe vào đúng nơi quy định. Sau ngày làm lễ nhập quan cho Ôn xong, tôi họp ban thường vụ gia đình quyết định thuê xe đưa gia đình phật tử Vạn Phú ra Long Quang thọ tang Ôn. Ngày ra thọ tang là chiều chủ nhật (11-1- Ất Mùi). Ngoài huynh trưởng và đoàn sinh gia đình phật tử còn có sự tham gia của ban bảo trợ gia đình và một số bác hữu tâm. Trưa chủ nhật sau khi dự lễ phúng điếu của Ban Hướng Dẫn trung ương gia đình phật tử Việt Nam, Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên. Tôi liền trở vào chùa Vạn Phú để hướng dẫn mọi người ra phúng điếu. Vào đến chùa thấy mọi người đã chuẩn bị cả rồi chỉ chờ lễ Phật đầu năm xong là ra xe đi ngay. Đang loay hoay thì gặp thầy trụ trì về. Tôi cũng muốn mời thầy làm trưởng đoàn phúng điếu cho gia đình, nhưng thấy thầy có vẻ hấp tấp vội vàng nên lại thôi. Sau khi ổn định số lượng người gồm gia đình phật tử, ban bảo trợ và quý bác trong Khuôn khoảng hơn 70 người chúng tôi ra xe, ngoài số lượng trên xe còn có một số huynh trưởng và đoàn sinh đi xe máy. Tất cả hướng Long Quang tiến phát. Trên đường ra Long Quang tôi cảm thấy không an tâm bởi vì khi đi vào ngang đoạn rẽ vào chùa Long Quang tôi thấy công nhân cầu đường đang dùng xe rãi nhựa đường lán dầu, chỉ sợ khi tới ngã rẽ vào chùa, người ta không cho mình vào thì hơi cực khổ một chút vì phải đi bộ từ đó vào chùa xa quá. Nhưng khi đến ngã rẽ thấy mặt đường có dấu xe đi vào thế là tôi thúc tài xế vượt lên đi vào luôn. Khi vào đến cổng tiếp lễ tôi cho xe dừng, tất cả xuống xe vào cổng, ngang nhà tiếp khách thì dừng lại, ổn định hàng ngũ để vào phúng điếu thọ tang. Tất cả đoàn sinh, huynh trưởng, ban bảo trợ và quý bác xếp hai hàng tiến vào linh đường. Dẫn đầu là vòng hoa cườm, trên tấm vải vàng có dòng chữ “Hoa Khai Kiến Phật”, tiếp đến là khay hương và lễ vật, đi hai bên là tôi và chị Cúc. Khi vào trước linh đường tất cả dừng lại xếp hàng tư để hành lễ, tiếp đến là đi nhiễu quanh kim quan của Ôn. Ai chưa thọ tang thì lần lượt thọ tang, cho đến khi ra trước linh đường mọi người cúi lạy rồi trở về nhà khách. Trước khi về tôi cho các em đi tham quan quanh chùa cũng như quanh bảo tháp để các em thấy được nét đẹp trang nhã, nghiêm trang của linh đường, kim tĩnh và chùa Long Quang. 4h30 tất cả ra xe trở về, khi chào các anh chị ra về tôi thấy được sự hân hoan vui vẽ của các anh chị huynh trưởng, Ban Hướng Dẫn đối với gia đình Vạn Phú. Ra gần ngã rẽ tôi cứ lo bị rào đường thì không biết chạy lui ngã nào, quả nhiên đến gần ngã rẽ thì thấy bị căng dây thật, đang lo không biết chạy lui ngã nào thì bỗng thấy anh công nhân đi ra mở dây cho xe đi qua, cả xe đều mừng, khi xe qua hai anh công nhân này, mọi người trên xe đều lớn tiếng cám ơn họ. Thật là hú vía !

Đường về nhà thật là vui vẻ, riêng tôi cảm thấy như Ôn vẫn luôn chiếu cố, gia hộ cho Gia Đình Phật tử Vạn Phú chúng tôi, nhờ vậy vào ra đều suông sẻ. Nghĩ về Ôn, là nghĩ đến tình thương Ôn dành cho tôi cũng như Gia Đình Phật tử Vạn Phú. Mà không phải chỉ riêng Vạn Phú, bất cứ Gia Đình Phật tử nào cũng vậy, hễ ra đóng trại tại chùa khi về dù ít dù nhiều Ôn cũng cho lại tiền xe, trừ lúc nào Ôn bận Phật sự đi khỏi thì thôi.

Kính lạy Ôn, tấm lòng Ôn luôn rộng mở đối với chúng con, tình cảm này chúng con luôn ghi vào dạ. Dù mai này sao dời vật đổi nhưng tình thương của Ôn dành cho chúng con cũng như chúng con hướng về Ôn chắc chắn chẳng đổi dời.

Ngày 27 tháng 1 Ất Mùi
Tâm Dũng cẩn bút

Câu chuyện bên lề

Trong những ngày tang lễ Ôn Viện Trưởng, tôi được A. Trực giao trách nhiệm giữ cổng trước, đối diện với cổng ngoài của chùa Long Quang. Cổng này mới được quý thầy mở khi Ôn mất. Ngồi tại đây cùng một số các em đoàn sinh và huynh trưởng của gia đình bạn chịu trách nhiệm hướng dẫn người và xe vào nơi quy định. Chính thức bắt đầu là 9 – 1 âm lịch. Sáng nay là lễ nhập quan nên số lượng người vào chùa rất đông. Tôi và các em làm việc rất tích cực trong việc hướng dẫn người và xe vào đúng nơi quy định, tránh gây sự ùn tắc trước cổng chùa. Thời gian hành lễ không dài nên khoảng 9h thì cảnh chùa trở nên bình thường như trước. Trong thời gian ngồi trực nơi này được tiếp xúc với những người dân, phật tử của các làng lân cận Phú Ốc, Lai Thành và một số phật tử khác. Tất cả những câu chuyện nói về Ôn, những việc Ôn đã làm cho bà con làng xóm đều chứng tỏ Ôn là một người có tầm nhìn sâu sắc đi trước thời đại. Tình thương của Ôn dành cho mọi người đều bình đẳng như nhau cho dù đó là người tốt hay xấu , sang hay hèn, giàu hay nghèo. Cụ thể có những người Ôn nuôi từ nhỏ đến lớn, ăn học trong chùa nhưng rồi quậy phá cho đến khi rời khỏi chùa ra sống ở ngoài đời. Vậy mà khi có việc cần Ôn giúp đỡ Ôn vẫn sẵn lòng. Không phải một hai người mà rất nhiều người như vậy. Qua những cuộc trò chuyện này, thật đúng như dân gian thường nói “Trải ruột sống với mọi người” đó chính là Ôn. Đây là một chuyện ví dụ : Hôm đó là sáng (10 – AL) tôi và anh T đang ngồi trước cổng để hướng dẫn mọi người theo lộ trình vào chùa phúng điếu. Hai anh em đang nói chuyện thì thấy ngoài cổng có một chị khoảng 40-50 tuổi mặc bộ áo quần chấm bi màu hồng đi xe đạp vào cách chùa khoảng 20 m thì dừng lại để xe sát bờ rào rồi rụt rè đi vào đến trươc mặt chúng tôi thì đứng lại rồi hỏi nhỏ nhẹ : “Thưa mấy anh, đám Ôn đây mọi người vào thăm có bình thường không ? Có ai ngăn chặn không ? Tôi cười nói : “Làm chi có chuyện đó, mọi người vào thăm Ôn bình thường, ở các tỉnh người ta còn về tới được, tụi tôi cũng ở trong Huế ra mấy ngày ni mà có ai hỏi han chi mô, công an họ mặc thường phục đầy dẫy đó, nhưng việc họ làm, việc mình mình làm chơ chị”. Nghe vậy chị mới nói : “Rứa mà ở làng em mấy ông cán bộ họ nói là đám Ôn thế này thế nọ đừng nên đi mà ảnh hưởng, họ nói ghê quá làm cả làng em ai cũng sợ nói thôi đừng lên Ôn nữa, em tức quá”, chị vừa nói vừa ứa nước mắt : “Cả nhà có việc chi là Ôn cũng về cả, từ kỵ giỗ cho đến đám tiệc, vậy mà chừ Ôn nằm xuống mà nói không được lên, em nói lên coi răng đã, do đó em mới mặc đồ này đây”. Thấy vậy tôi nói : “Vậy thôi chị vào thăm Ôn đi”. Chị nói : “Chưa ! Em chưa vô, để em về nhà thay đồ đã, rồi nói cho cả nhà biết rồi em sẽ thăm Ôn”. Nói xong chị quay người đi ra lên xe đi một nước không ngó lui ngó tới gì nữa. Một anh trong làng đi tới nghe vậy nói : “Cả làng này cũng vậy, họ nói dữ quá nên chưa ai dám lên thăm Ôn mặc dù ai cũng muốn chỉ có tui là tui không sợ, tui nghĩ Ôn mất mình vào thăm chứ có làm chi mô mà sợ”. Những ngày Tâm Tang, chúng tôi cũng chứng kiến nhiều đoàn thể Chính Quyền các cấp mang vòng hoa đến phúng điếu Ôn một cách trang trọng, chúng tôi tự hỏi lâu nay họ nói Ôn phản động, chùa Long Quang là hang ổ phản động, nay mới thấy là miệng lưỡi thế gian, chuyện không có cũng dựng lên thành có. Nhưng với ân đức của Ôn đã trải ra cho cả vùng này thì cho dù “Tô Tần, Trương Nghi” có sống lại cũng không thể dùng ba tất lưỡi của mình để phủ nhận được. Nói gì thì nói cũng không thể đi ra ngoài chân lý “chơn thiệt thì bất hư”.

Tâm Dũng

Ánh nến bập bùng

Ngày 12 – 1 – Ất Mùi (2 – 3 – 2015)

Trời bây giờ khoảng 7h tối, tất cả đèn tại linh đường cũng như quanh chùa Long Quang đều sáng rực. Tôi đang ngồi tại cổng trước với một vài anh em. Từ chiều đến giờ số lượng người về thăm Ôn rất đông. Dân các làng xung quanh cũng lũ lượt kéo đến thăm Ôn. Đang nói chuyện với một người bạn bỗng nhiên đèn vụt tắt, tôi quay đầu lại thì thấy tất cả đèn quanh linh đường, nhà khách cho đến đèn đường tại Long Quang đều tắt. Tôi đang phân vân chưa biết chuyện gì xảy ra thì từ phía linh đường có tiếng “kiền chùy” vang lên, tiếng niệm Phật vang lên, rồi một dòng ánh sáng bập bùng đang từ từ di động đến gần mới biết thì ra trên tay mỗi phật tử đều có đèn phóng sanh phát sáng. Dòng người kết hàng bốn, vừa đi vừa niệm Phật kết thành một dòng ánh sáng lung linh huyền ảo. Dòng ánh sáng bắt đầu từ linh đường đi ra, nghinh long vị vào trước chánh điện thì dừng lại. Dòng sông ánh sáng di chuyển theo long vị của Ôn. Đầu đã đến chánh điện mà đuôi còn ở linh đường. Sau khi lễ Phật xong thỉnh giác linh Ôn ra yết tổ. Sau khi yết tổ xong dòng sông ánh sáng bắt đầu trở về linh đường. Một lần nữa chúng tôi chứng kiến dòng sông ánh sáng bắt đầu chuyển động quay về. Sau khi rước giác linh Ôn an vị, ánh đèn bắt đầu được bật lên mọi vật trở về như cũ. Tôi nghĩ chắc lễ đã xong rồi nhưng khoảng gần tiếng sau ánh đèn lại tắt. Từ linh đường lễ nhiễu quan bắt đầu, dòng sông ánh sáng lại bắt đầu chuyển động. Lần này trong ánh nến lung linh vang lên tiếng trì tụng chú “Phổ Am” chậm rãi trầm hùng. Dòng sông ánh sáng di chuyển quanh vườn cây, linh đường đặt tại bảo tháp trở thành trung tâm di chuyển ba vòng như vậy. Dưới ánh nến lung linh tiếng trì chú “Phổ Am” lên xuống trầm hùng tạo nên một hình ảnh trang nghiêm linh thiêng và tuyệt mỹ. Vòng cuối cùng dòng người quay về trước linh đường cúi đầu đảnh lễ. Kết thúc buổi lễ vào khoảng hơn 9h, ánh đèn lại bật sáng mọi người đến dự lễ lũ lượt kéo về trong khi lượng người về thăm Ôn vẫn vào ra liên tục. Xe máy, ô tô cứ ì xèo tôi làm việc không chỉ bằng tay mà cả bằng miệng nữa mới kịp việc. Cho đến khoảng 10h mọi vật mới trở nên yên tĩnh hơn một chút.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy một lễ nhiễu quan được thực hiện bằng một dòng sông ánh sáng lung linh trong đêm hòa lẫn trong tiếng niệm chú Phổ Am trầm bổng lên xuống nhịp nhàng tạo nên một hình ảnh hết sức trang nghiêm, linh thiêng huyền ảo tuyệt vời. Hình ảnh này chắc chắn sẽ được lưu giữ lại trong tâm trí của hàng ngàn người về dự buổi lễ hôm nay. Và chắc chắn hình ảnh bậc cao tăng sẽ mãi mãi ngự trị trong tim những người con Phật có mặt hôm nay cũng như khắp nơi trên thế giới.

Tâm Dũng

Lễ nhập Kim Tỉnh

Ngày 13-1-Ất Mùi (03-03-2015), từ 4h sáng, anh em chúng tôi đã thức dậy lần lượt tập trung về nhà khách để nhận nhiệm vụ của mình. Nói là ngủ nhưng có mấy ai ngủ được đâu. Trong đêm, sau lễ “Nhiễu Quan” đã gần 10h rồi, khoảng 10h30 tôi mới rời vị trí của mình, giao lại cho Thọ và vài em đoàn sinh để đi vào chùa cho thư thái một chút. Vào tới nhà khách, thấy anh em đang ngồi nói chuyện vui vẻ, tôi cũng sà vào ngồi góp chuyện cho vui. Cùng bàn có chị Cúc, chị Hường và vài anh chị nữa. Đang nói chuyện thì chị Hường nghe điện thoại, chị nói các em Lăng Cô đã đi xe lên Huế, nhưng bị công an chận lại, không cho lên và áp tải xe chở về nhà rồi. Nhưng các em vẫn tìm cách để đi lên Huế cho bằng được. Anh chị em chúng tôi lại xoay qua nói chuyện khác, người thì nói chuyện tiếu lâm chọc phá nhau khiến mọi người cười nghiêng ngả. Hình như chúng tôi không phải là những người tóc đã bạc màu sương gió, gương mặt đã hằn lên những nét chấm phá của thời gian. Mà giống như những đoàn sinh hãy còn lứa tuổi đồng niên, chỉ biết vui cười chọc phá nhau, rất vô tư, hồn nhiên. Có lẽ nhờ vậy mà tâm hồn những người áo Lam hãy còn rất trẻ, rất khỏe để có thể bình tâm đối phó với gian truân, vất vả của cuộc đời. Đang cười nói thì chị Hường nghe điện thoại. Các em Lăng Cô báo lại là tất cả đã tập trung ra đường quốc lộ được rồi chỉ còn chờ xe trong Đã Nẵng ra là đi thôi. Hình ảnh chuyền qua điện thoại di động cho thấy các em đang ẩn mình dưới những rãnh thoát nước để chờ xe tới. khiến cho tôi cảm thấy tự hào có những người đàn em như thế. Dù khó khăn trở ngại nhưng các em vẫn quyết vượt qua bằng mọi cách để về tới Long Quang kịp đưa Ôn nhập tháp. Tinh thần thật đáng khâm phục và tự hào. Được một lát nữa thì thấy anh Trực tới. anh nói rõ về lộ trình đưa tiễn Ôn nhập tháp. Phân công cụ thể các bộ phận trực sẽ chịu trách nhiệm gì… Sau đó thì mọi người lần lượt giải tán, lúc này cũng đã gần 1h sáng rồi. Tôi cũng đi loanh quanh một lúc rồi tìm chỗ nghỉ một lát. Trên nền bảo tháp chỗ nào cũng trải chiếu, quý Thầy cũng như quý phật tử các nơi về cũng nằm nghĩ tại đây. Tôi cũng ghé lưng nằm xuống, nhưng mới được một lúc các chú muỗi tấn công dữ quá tôi chịu không nổi lại đứng lên đi ra bờ sông, leo lên tháp chuông, đến tầng 3 thấy có chiếu mền sẵn đó, tôi liền nằm xuống chà chà quá đã, lưng tôi như được giản ra rất dễ chịu, mới lơ mơ một lát nghe tiếng bước đi lên, tôi nhìn thấy Thầy M.A và một người bà con của Ôn đi tới. Tôi định ngồi dậy nhưng hai người nói “cứ nằm nghỉ” nên tôi nằm xuống. Thầy và bác đó nói chuyện khá nhiều, tôi nghe lúc được lúc không. Đến khoảng 4h thầy M.Ánh lên đánh chuông, tôi nằm rán đến khoảng 4h30 thì dậy. Tôi bước xuống tháp, bên ngoài trăng vàng mờ nhạt, sương xuống rất dày. Tôi cảm thấy lành lạnh nên vào phòng cất túi xách lấy áo ấm ra mặc trong phòng mọi người đều ngủ say. Cửa đóng kín nên tôi không vào được phải đi ra nhà bếp rửa mặt súc miệng rồi đi loanh quanh một lát trước linh đường, ra cổng trực bây giờ chẳng còn ai loay hoay một lát trước cổng tôi lại vào nhà khách. Tại đây, bây giờ rất đông người. Tôi đang uống trà thì anh Trực đi tới, anh tập hợp anh em dặn dò lần cuối. Giờ đây ở trước cổng, ngoài tôi ra còn có A. Ty, A. Phước, A. Thạnh, A. Thọ và một vài đoàn sinh thiếu nam. Với số lượng như vậy đủ cho chúng tôi giữ vững trật tự cũng như điều động cho xe ra vào đúng như kế hoạch mà Ban Hướng Dẫn đã vạch ra.

Trời mới 5h sáng bóng tối vẫn còn dày đặc, màn sương ướt đẫm bờ vai, tôi thấy lạnh nên trở vào phòng cất đồ, lấy áo khoác mặc vào rồi trở ra cổng trước. Trời chưa sáng nhưng số lượng xe máy và ô tô con vào chùa càng lúc càng nhiều hơn. Tất cả đều được đưa vào bên cổng chính (cổng tiếp lễ). Trời mờ sáng, bây giờ thì người và xe ra vào liên tục, đi bộ có, xe máy có, ô tô con có. Theo lệnh của Ban Hướng Dẫn đội trật tự phải bào đảm đoạn đường kim quan đi qua phải thông thoáng. Do đó, không được để một chiếc ô tô nào trên đường đi. Mọi xe cộ sau 7h không được để xe vào chùa mà xe chỉ có thể để hai bên đường phía sau hàng cây tính từ cổng ngoài của chùa. Càng gần tới giờ nhập tháp thì số lượng người vào chùa càng đông. Ban trật tự khá vất vả vì phải điều xe ngay từ xa vì ai cũng muốn xe mình được gần chùa. Ban trật tự bắt buộc phải để xe sát mép hai bên đường đi vào chùa. Một điều cần nói là dù anh em trật tự đã cố gắng ra hiệu từ xa là không thể vào chùa được nữa nhưng một vài xe vẫn cứ bương vào như muốn vượt qua anh em trật tự cho bằng được. Khi xuống xe thì … té ra đều là gương mặt thân quen nhưng thay vì tươi cười thì lại hầm hầm gương mặt như có vẻ giận giữ lắm. A. Ty nói : “Ối chà chuyến này mình lãnh đủ rồi ! Không ngờ mình chận ngay xe Ôn Linh Mụ chắc Ôn giận mình lắm”. Tôi an ủi : “Làm sao biết xe nào là xe Ôn ! Hơn nữa đây là yêu cầu của ban tổ chức tang lễ mình chỉ thi hành theo lệnh thôi ! Anh đừng lo”. Quả thật số lượng xe vào càng lúc càng đông. Tôi đành phải chạy ra cổng ngoài đề nghị các loại xe không nên vào nữa mà để ở hai bên đường hoặc nên xin để nhờ ở các nhà dân trong xóm. Khi tôi đề nghị như vậy các nhà sát đường đều nhất trí. Thậm chí quý bác còn kêu gọi nhau để cho xe vào đậu nhờ tại nhà mình. Ngoài ngả rẽ vào chùa cũng có một vài anh em dàn xe như vậy. Khi thấy đã tạm ổn anh em chúng tôi đều rút lui vào chùa để chuẩn bị trật tự cho đoạn đường “kim quan” sẽ đi qua. Bấy giờ đã gần 8h rồi. Khi chúng tôi vào đến cổng trước thì lễ nghinh quan đã bắt đầu. Mọi người vẫn tiếp tục đi vào. Trong chùa một só phật tử bắt đầu dàn ra. Chúng tôi liền đề nghị quý bác đứng sát hai bên đường mà kim quan sẽ đi qua đừng chen lấn.

Với tinh thần Tâm tang, đoàn rước kim quan Cố đại lão H.T Tân viên tịch di chuyển trong tiếng kiền chùy dẫn đầu, rồi đến chư tăng hộ niệm tiếp đến các thành viên Hội đồng lưỡng viện G.H.P.G.V.N.T.N tiếp đến là bát hương, long vị, di ảnh của Ôn do các đệ tử của Ôn cẩn thỉnh đi. Tiếp đến là Kim Quan, sau Kim Quan là tang quyến và hiếu đồ tiếp đến là Ban Hướng Dẫn Trung ương Gia Đình Phật tử Việt Nam và hàng ngũ Huynh trưởng cao cấp, cuối cùng là đạo hữu và phật tử các giới cùng đi theo. Khi Kim Quan đi đến đâu là tất cả phật tử đứng tiễn đưa hai bên đường đều tự động quỳ xuống chắp tay niệm Phật tiễn Ôn đi. Cứ như thế đoàn nghinh Kim Quan bắt đầu đi ra ngả bờ sông tiến đến đoạn đường trước chùa vào thẳng cổng tiếp lễ thẳng ra đường bờ sông rồi men theo tay phải đi xuống một đoạn đến ngang đường vào bảo tháp thì tiến vào khu kim tỉnh. Sau khi Kim Quan đi qua thì chúng tôi nhanh chóng chạy về khu kim tỉnh và làm hàng rào tại khu kim tỉnh. Đoàn người nối đuôi nhau chầm chậm bước đi trong tiếng niệm A Di Đà. Tất cả đều nhất tâm cầu nguyện cho Ôn được Phật A Di Đà duỗi cánh tay vàng đưa Ôn về Tây phương tịnh độ.

Nam mô Lâm Tế chánh tôn
Tứ thập nhị thế trụ trì Long Quang Tự
Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Đại lão Hòa Thượng Tân Viên Tịch
Thượng Như hạ Đạt tác đại chứng minh.

Tâm Dũng cẩn bút

Check Also

PTTPGQT : Chương trình Đại Lễ Phật Đản Phật Lịch 2560

  GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT VĂN PHÒNG II VIỆN HOÁ ĐẠO …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *