Home / Tài liệu / Huấn Từ
(của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo)

Huấn Từ
(của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo)

Download PDF
HUẤN TỪ

của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ,
Viện trưởng Viện Hóa Đạo
gửi Đại hội Bất thường
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại
tại Hoa Kỳ họp tại Chùa Bửu Môn ngày 10.11.2007
(bản chép lại từ băng ghi âm lời
Hòa thượng phát tại Đại hội)

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Kính bạch Hòa thượng Phó Viện trưởng Viện Hóa Đạo
kiêm Chủ tịch Văn Phòng II Viện Hóa Đạo
Kính bạch Chư Tôn đức Tăng Ni, Thành viên Văn Phòng II Viện Hóa Đạo
và Toàn thể quý vị Đại biểu Đại hội

Thưa quý Liệt vị,

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi hân hạnh được ngỏ lời trước một Đại hội quan trọng như thế này của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ (GHPGVNTNHN- HK). Tôi chân thành cảm ơn Hòa thượng Chủ tịch và Toàn thể Đại hội đã dành cho tôi vinh dự này.

Thưa qúy Liệt vị,

Trước hết, tôi thành kính chuyển lời vấn an của Đức Đệ Tứ Tăng thống và Hội đồng Lưỡng Viện Gíao hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) đến Hòa thượng Chủ tịch, Toàn thể Đại biểu Đại hội và Tăng Ni, Phật tử thuộc GHPGVNTNHN-HK. Nguyện cầu tất cả đều được thân tâm an lạc, Phật sự viên thành, Bồ đề tâm kiên cố.

Sau đây, nhân dịp may mắn này tôi xin bày tỏ một số ý kiến rất vắn tắt về các Phật sự quan trọng của Giáo hội mới diễn ra mấy tuần lễ này, mà theo chỗ tôi biết, đã khiến dư luận thắc mắc, xôn xao nhiều nơi trong nhiều giới. Tôi muốn đề cập đến Giáo chỉ số 9 do Đức Đệ Tứ Tăng thống GHPGVNTN ban hành ngày 8.9.2007 và Thông bạch Hướng dẫn thi hành Giáo chỉ số 9 của Đức Tăng thống do tôi, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, ký ngày 25.9.2007. Cả hai văn kiện này đã được Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế phổ biến khắp nơi, trong nước và ngoài nước.

Như quý vị đều biết, việc ban hành Giáo chỉ là một việc hết sức nghiêm trọng và cấp bách. Việc chẳng đặng đừng liên quan đến vấn đề sinh tử của Giáo hội. Xin quý vị đọc lại tập “Tài liệu Mật” của Bộ Công an ở Hà Nội để biết rằng, sau ngày 30.4.1975 của thế kỷ trước, Cộng sản Việt Nam đã nghĩ đến nhiều phương án làm thế nào để triệt tiêu GHPGVNTN. Từ đó đến gần đây, họ đã thực hiện nhiều kế hoạch mà đầu tiên là việc thống nhất Phật giáo cả nước vào năm 1981. Tiếp đến, nhiều kế sách khác nữa. Nhưng cho đến nay, họ vẫn chưa hoàn toàn triệt tiêu được GHPGVNTN.

Lần này, sau ngày 30.4.2007, ông Nguyễn Văn Hưởng, Thứ trưởng Bộ Công an, từ Hà Nội vào tỉnh Bình Định đến Tu viện Nguyên Thiều thăm Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và ngỏ lời khuyên Ngài nghỉ việc để nghỉ ngơi. Nhưng Ngài trả lời sẽ tiếp tục phục vụ Giáo hội cho đến trọn đời. Khi ông Nguyễn Văn Hưởng từ biệt Đức Tăng thống, thì Ngài tiễn chân ông ra ngõ, có Thượng tọa Thích Minh Tuấn đi theo. Ông Hưởng quay lại nói với Thượng tọa Minh Tuấn rằng : “Ông đừng cho ông Quảng Độ ra đây gặp Đức Tăng thống”. Thầy Thích Minh Tuấn hỏi lại : “Tại sao không cho gặp ?”. Ông Hưởng trả lời : “Vì ông Quảng Độ bắt tay với Mỹ rồi”. Đức Tăng thống đứng đó cũng nghe. Ngài hỏi ông Hưởng rằng : “Nhà nước cũng bắt tay Mỹ rồi đấy thôi ? Thế lúc bắt lúc không à ?”. Ông Hưởng im lặng.

Sau đó ít lâu, ông Trần Tư, cũng là một viên chức cao cấp của Bộ Công an, cũng vào Tu viện Nguyên Thiều thăm Đức Tăng thống, và ngỏ lời mời Ngài ra Hà Nội dự Đại hội Khoáng đại của Giáo hội Nhà nước vào trung tuần tháng 11 này, và cũng cung thỉnh Ngài lên ngôi vị Pháp chủ của Giáo hội Nhà nước. Chúng ta hãy chờ xem.

Rồi đến ngày 17.7.2007, tôi đến Văn phòng 2 Quốc hội Cộng sản ở Saigon thăm đồng bào Dân oan và tặng cho họ một số tiền. Rồi sau đó không lâu, Nhà nước Cộng sản Việt Nam mở một chiến dịch đánh phá Giáo hội và cá nhân tôi bằng cách vu cáo, xuyên tạc, mạ lỵ. Cho tôi là đã xúi giục, kích động Dân oan biểu tình chống phá Nhà nước. Tất cả cơ quan truyền thông, như đài truyền hình, đài phát thanh, 600 tờ báo thay nhau chửi bới, bôi nhọ khắp nơi, từ thành thị đến thôn quê, từ Bắc vào Nam suốt cả mấy tuần lễ. Việc làm này của Nhà nước Cộng sản Việt Nam là nhằm chuẩn bị dư luận để bắt tôi đi biệt xứ ở một nơi nào đó cũng như năm 1982. Rồi đưa Đức Tăng thống ra Hà Nội để đặt lên ngôi vị Pháp chủ của Giáo hội Nhà nước như tôi đã nói ở trên.

Cứ theo sự tính toán của Nhà nước Cộng sản Việt Nam, thì trong hoàn cảnh ấy GHPGVNTN sẽ hoàn toàn bị tê liệt.

Giáo hội đang trong tình cảnh trên đe dưới búa như thế, thì một vài thành viên của GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ về khuyên các thành viên của GHPGVNTN ở trong nước nghỉ việc, lý do “vì Giáo hội còn ai theo nữa đâu, còn xơ múi gì mà làm việc”, cũng hệt như lời ông Nguyễn Văn Hưởng đã khuyên Đức Tăng thống nghỉ việc như trên.

Thế thì hiển nhiên Giáo hội đang ở vào một tình trạng nguy cấp, bị trong đánh ra ngoài đánh vào. Phải đối phó sao đây ? Chính vì thế mà phải sử dụng biện pháp Giáo chỉ để đương đầu cứu nguy Giáo hội và như tôi đã nói ở trên. Giáo chỉ là biện pháp cấp bách, nghiêm trọng. Nó mạnh mẽ, đau đớn như một cuộc phẫu thuật để cứu lấy mạng sống của người bệnh. Dẫu có phải cắt bỏ một vài bộ phận trong cơ thể cũng phải hy sinh. Hay như một người mang đầy vàng bạc trong mình đi trên bờ sông. Bỗng có bọn cướp từ hai phía áp lại, tới nhằm giết người, cướp vàng bạc, thì chủ nhân đành phải trút bỏ hết vàng bạc trong mình và nhảy xuống sông bơi sang bờ kia để thoát thân.

Hiệu quả trước mắt của Giáo chỉ là ở chỗ, nếu Nhà nước có thành công trong việc bắt cóc và đặt Đức Tăng thống Thích Huyền Quang lên ngôi Pháp chủ của Giáo hội Nhà nước, và tôi bị đưa đi biệt xứ, thì GHPGVNTN cũng sẽ không bị tê liệt hay triệt tiêu như họ muốn. Bởi vì Giáo chỉ số 9 đã dự liệu trao toàn quyền điều hành công việc của Giáo hội trong nước cho Văn phòng II Viện Hóa Đạo ở hải ngoại, nếu Giáo hội trong nước bị đàn áp, không hoạt động được nữa. Trong tình hình ấy Giáo hội vẫn tiếp tục sinh hoạt, không bị đình đốn, không bị triệt tiêu như Nhà nước Cộng sản Việt Nam toan tính.

Tóm lại, biện pháp Đức Tăng thống ban hành Giáo chỉ là nhằm cứu nguy Giáo hội, chứ không nhằm loại bỏ một tổ chức hay một nhóm người nào, như có người cố tình xuyên tạc.

Tôi thiết tưởng trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng đối với Giáo hội như hiện nay, thì bất cứ tổ chức hoặc cá nhân nào, nếu muốn tồn tại thì cũng phải sử dụng biện pháp mạnh như Giáo hội vậy thôi.

Kính mong quý Hòa thượng, chư Tôn đức Tăng Ni và Toàn thể quý vị Nam Nữ Cư sĩ Phật tử thông cảm và giải thích cho mọi người cùng biết, để cố gắng mang lại sự ổn định cho Giáo hội càng sớm càng tốt.

Nguyện cầu chư Phật, lịch đại Tổ sư, chư Thánh tử đạo phù hộ cho tất cả chúng ta. Cầu chúc Đại hội Bất thường thành công viên mãn và khâm tuân thi hành Giáo chỉ số 9 của Đức Tăng thống Đệ tứ Thích Huyền Quang.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Sa môn THÍCH QUẢNG ĐỘ
Viện trưởng Viện Hóa Đạo
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất

Check Also

Khép kín không gian tự do: Định giá Nhân quyền tại Việt Nam giữa chu kỳ thứ 2 của cuộc kiểm điểm LHQ Thường kỳ Toàn Thế giới (UPR)

  Bấm vào đây để hạ tải Phúc trình Shrinking Spaces (PDF)   PDF   …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *