Home / Tin tức / Thông cáo báo chí / Một Cuộc Di Cư Nguy Hiểm : Hãy cảnh giác những phần tử tôn giáo nhập cư Hoa Kỳ để làm công tác phá hoại tôn giáo

Một Cuộc Di Cư Nguy Hiểm : Hãy cảnh giác những phần tử tôn giáo nhập cư Hoa Kỳ để làm công tác phá hoại tôn giáo

Download PDF

PARIS, ngày 21.12.2016 (PTTPGQT) – Lời Giới thiệu : Xin giới thiệu và mời độc giả đọc bài viết “Một Cuộc Di Cư Nguy Hiểm” của Xuân Hàn sau đây.

Lâu nay, chúng ta phẫn nộ cho những sự phá hoại, chia rẽ trong sinh hoạt Cộng đồng Người Việt Tị nạn nói chung, và đặc biệt trong Công đồng tôn giáo nói riêng. Những câu hỏi đánh lên : “Phật giáo là đạo Hoà bình, sao các Thầy lại chia rẽ, hãm hại nhau ?”, “Đã đi tu mà sao còn ham danh hám lợi như thế” ? vân vân.

Đã có nhiều nỗ lực giải đáp sự suy thoái đạo đức trên đây. Chẳng hạn như câu giải thích cố hữu nhưng vô hiệu “Thời Mạt Pháp là như thế đó”. Hoặc sự phân tích nạn bè phái thầy trò “Thầy tôi, Chùa tôi”.

Hẳn nhiên các giải thích này đúng một phần nào. Đúng một nửa. Nhưng chưa đúng ở nguyên nhân cội rễ của vấn nạn. Mạt pháp ư ? Mạt pháp gây ra từ một số Tăng sĩ, Phật tử, nhưng đó chỉ là hành động cá nhân : Biệt nghiệp. Thế còn Cộng nghiệp của trí tuệ Phật tử ở đâu, không xuất hiện phá tà hiển chánh ? Thầy tôi, chùa tôi, đúng ở một số trường hợp. Nhưng tại sao những kẻ giương ngọn cờ “Thầy tôi, Chùa tôi” vẫn cứ “anh đi đường anh, tôi đường tôi” với Phật giáo, và tiếp tục ở nguyên trạng phân hoá ?

Bài viết của Xuân Hàn dưới đây đã chỉ đúng nguyên nhân và tác giả chính của sự ly gián, phân hoá : Đó là hệ quả của Chính sách tôn giáo do nhà cầm quyền Cộng sản giăng bẫy.

Đối với Phật giáo, thì Chỉ thị số 09-CT/TW ngày 18-5-1977 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam nêu rõ chủ trương :

“Chuẩn bị cẩn thận để tiến tới thành lập một tổ chức Phật giáo yêu nước chung cho cả nước. Đối với Giáo hi Pht giáo Vit Nam Thống nhất (Phái Ấn Quang) phải có kế hoạch cải tạo và sau khi cải tạo tốt sẽ đưa vào tổ chức Phật giáo chung của cả nước”. Đến năm 1981, bốn năm sau, Nhà nước Cộng sản cho thành lập Giáo hội Phật giáo Nhà nước.

Một sự kiện mới nhất vừa xẩy ra cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) ở hải ngoại, là một vị Sư trước kia từng làm thị giả cho Đức Cố Phó Tăng Thống, sau này cũng từng giữ chức giáo phẩm. Thế rồi, bỗng nhiên vị sư ấy biển thủ tiền bạc của Giáo hội, tiền bạc đóng góp cứu trợ của đồng bào Phật tử, bán chùa, rồi tiếm danh GHPGVNTN dù đã bị Đức Tăng Thống khai trừ khỏi Giáo hội. Khiến Phật tử hoang mang, ngơ ngác, không tìm ra lời giải thích. Người ngoài cứ tưởng là Phật giáo có tranh chấp nội bộ. Chẳng ai hiểu ra nguyên nhân của sự kiện, ngoài sự giải thích mơ hồ : “Ừ, Tăng cũng là người đâu phải thánh, mà người thì có đủ Tham, Sân Si !” Tuy nhiên khi đọc chính sách tiêu diệt tôn giáo của Nhà Cầm quyền Cộng sản, tất hiểu ngay như hai năm rõ mười. Chính sách này được phổ biến qua Tài liệu “Về tôn giáo và đấu tranh chống hoạt động lợi dụng tôn giáo” do Viện Công an ở Hà nội phát hành một triệu bản, dày 602 trang, không phổ biến mà chỉ dùng làm tài liệu lưu hành nội bộ dành cho công an và bộ đội học tập phương cách tiêu diệt tôn giáo :

“Công an các địa phương cần chủ động tính toán đưa một số đặc tình tham gia vào các thành phần lãnh đạo giáo hội các cấp. Nơi nào chưa có đặc tình cần có kế hoạch tuyển lựa một số người tốt, có uy tín trong giáo hội, xây dựng làm đặc tình rồi đưa vào giữ các vị trí lãnh đạo trong tổ chức Phật giáo mới ở địa phương. Có thể chọn trong số những cao tăng hoặc tu sĩ trước đây xấu, nhưng hiện nay có thái độ có chuyển biến tiến bộ để đưa vào ban trị sự các cấp, sau đó có thể thu hút họ làm đặc tình phục vụ cho công tác đấu tranh chung”. (Công tác đấu tranh chống phản động lợi dụng đạo Phật trong tình hình mới của tác giả Trần Tư, Thiếu tướng Bộ Công an, Cục trưởng Cục A 41 là Cục theo dõi và kiểm soát các tổ chức tôn giáo).

Bài của Xuân Hàn dưới đây nhắc nhở tới tình trạng hiểm nguy của một số Tăng và Phật tử từ Việt Nam gửi qua Hoa Kỳ hằng năm để làm công tác tôn giáo vận, phân hoá và ly gián Cộng đồng Phật giáo qua nhiều hình thức. Nhìn bề ngoài, thì ta thấy các vị này chỉ hoạt động tôn giáo. Đến Hoa Kỳ chừng một hai năm đã có thể xây chùa khang trang giá chừng một, hai triệu đô, nấu chay ngon đãi đằng Phật tử, thuyết pháp thuần tuý kinh sách, không đả động chuyện nhân quyền, đàn áp tôn giáo. Thế nhưng họ là những trái bom nổ chậm làm tan tác nền Phật giáo dân tộc.

PTTPGQT

Một Cuộc Di Cư Nguy Hiểm

Xuân Hàn

Nhiều người bạn, ngoại quốc và ngay cả Việt, đã từng hỏi : Tại sao người Việt Nam có nhiều chùa như vậy ? Câu trả lời không dễ trả lời, vì nó bao trùm nhiều lãnh vực. Nhưng để đơn giản, chúng ta thử quay về nguồn gốc của vấn đề. Nhiều chùa thì lắm thầy. Mà lắm thầy thì các thầy từ đâu đến ?

Cơ quan Di Trú Hoa Kỳ có 4 dạng chiếu khán lao động theo thứ tự từ EB1 đến EB4 cho những người có khả năng đặc biệt nếu họ muốn làm việc ở Mỹ. EB4 là những người tu sĩ tôn giáo hoặc cư sĩ, tín đồ hoạt động cho các tôn giáo. Trong năm 2015, con số người Việt qua Mỹ theo dạng EB4 là 350 người, cao nhất so với các hạng lao động khác. Đây cũng là con số cao thứ hai so với tất cả các nước khác, chỉ sau Mexico, nước láng giềng của Mỹ với con số 376 EB4 visa.

Kiếm được một visa để qua Mỹ làm việc không phải là chuyện dễ. Một cơ quan (Phi chính phủ) NGO trên mạng viết “many cases where people paid Twenty Thousand Dollars or more” (nhiều trường hợp người ta phải trả hai chục ngàn đồng Mỹ kim hay hơn nữa) để được chiếu khán lao động tại Hoa Kỳ.

EB4 có hai hạng : thứ nhất là hạng tu sĩ, Phật Giáo hay Thiên chúa giáo ; thứ hai là hạng cư sĩ hay tín đồ hoạt động cho các tôn giáo. Mỹ không có giới hạn cho số tu sĩ di cư sang Mỹ làm việc. Giới hạn cho hạng cư sĩ / tín đồ là 5.000 người một năm.

Để được di cư, những người đi theo dạng EB4 cần có ba điều kiện chính. Thứ nhất, họ phải được bảo lãnh bởi một tổ chức tôn giáo ở Mỹ được miễn thuế, được xác nhận là 501(c)(3). Thứ hai, họ đã làm việc ít nhất là hai năm cho tôn giáo đó ở Việt Nam. Thứ ba, họ phải có được việc làm có lương và làm việc ít nhất là 35 giờ một tuần. Vợ (hoặc chồng) và con (dưới 21) được quyền tháp tùng người tu sĩ hay cư sĩ. Ngay sau khi được nhận qua dạng EB4, các tu sĩ và cư sĩ có quyền xin tá túc cố định (permanent resident), bắt đầu qui trình trở thành công dân Mỹ.

Việt Nam là một nước không có tự do tôn giáo, do đó cũng không có tu sĩ tự do. Các tu sĩ được Chính quyền cộng sản chấp thuận để được di trú ở Mỹ là những tu sĩ được chế độ ưu tiên, hay đủ tài chánh để trả $20,000 cho một chiếu khán. Nếu được ưu tiên, thì phải có lý do. Mà lý đó có lợi cho Chính quyền Hà Nội thì e rằng không có lợi cho cộng đồng người Việt ở Mỹ. Để tiện so sánh, chúng ta cũng nên biết là không có EB-4 visa nào từ Trung Quốc. Với một số lớn tu sĩ được EB-4 đến từ Việt Nam, chúng ta có ba giả thuyết :

  • Thứ nhất, đây là một chuyện ngẫu nhiên, nhưng đã liên tục xảy ra trong nhiều năm ;
  • Thứ hai, Việt Nam là một nước mà Phật giáo phát triển cực thịnh, đưa đến nhiều tu sĩ qua Mỹ để hoằng dương Phật pháp ; hoặc là
  • Thứ ba, đây là một chính sách từ Chính quyền Hà Nội với mục tiêu không tốt đẹp cho Phật giáo cũng như cho chính thể quốc gia. Có lẽ bạn đọc đồng ý với chúng tôi giả thuyết thứ ba là chính xác nhất.

Có một số đặc điểm của các trụ sở tôn giáo, đặc biệt là Phật Giáo, đứng ra bảo lãnh các vị tu sĩ này. Thứ nhất, họ là các tổ chức tôn giáo miễn thuế vì thế phải chấp nhận các luật lệ của Sở Thuế Vụ. Thứ hai, họ không là đơn vị của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vì vị thế bất đồng chính kiến của Giáo Hội cũng như của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, người lãnh đạo Giáo Hội. Vì vậy, việc họ từ bỏ Giáo Hội để rồi bảo lãnh cho các tu sĩ từ Việt Nam không phải vì dị biệt với cá nhân nầy hay với lập trường nọ, mà là vì nhu cầu kinh doanh hay công tác chính trị.

Thứ ba, theo luật pháp, các tu sĩ Phật Giáo di cư phải làm việc cho các trụ sở Phật Giáo bảo lãnh họ. Nếu các tu sĩ này phải trả tiền cho các trụ sở Phật Giáo, thay vì ngược lại, thì đó không những là trái luật mà còn cố tình phạm pháp. Cộng đồng người Việt Quốc Gia nào chấp nhận những hoạt động này của các trụ sở Phật Giáo là không trung thực với lập trường Chống Cộng. Mỗi cá nhân chúng ta, biết ơn sự cưu mang của đất nước thứ hai này, không thể làm ngơ trước những hoạt động phi pháp, làm hại cho cộng đồng, hại cho tôn giáo, và hại cho cả đất nước mình đang cư ngụ.

Muốn báo cáo gian lận liên quan đến luật di trú, quí vị có thể liên lạc trực tiếp với tiểu bang nơi quí vị cư ngụ. Xin tham khảo trang sau đây để biết thêm chi tiết : https://www.uscis.gov/avoid-scams/report-immigration-scams. Ở California, xin quí vị liên lạc về :

California Department of Justice
Office of Immigrant Assistance
(888) 587-0557

(Đón xem kỳ tới, Bài 2 : Sự Đào Tạo Của Một Sư Quốc Doanh)

Check Also

Ông Võ Văn Ái, Chủ tịch VCHR, tố cáo trước LHQ sự kiện Việt Nam khước từ những khuyến cáo nghiêm trọng của thế giới nhân kỳ Kiểm điểm UPR

Ông Võ Văn Ái phát biểu tại LHQ ngày 4-7-2019, hàng ngồi trước, người thứ …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *